Sầu Đong Càng Lắc Càng Đầy Ba Thu Dọn Lại Một Ngày Dài Ghê

Bài viết này Vũ viết mang lại thư viện điện tử của chính mình mấy năm về trước và đăng bên trên vài trang web thân hữu như handheldvn. Ni chép lại ở đây để kính tặng ngay thầy Phan An và toàn bộ các thầy cô bè bạn…

Nguyễn Vũ

SẦU ĐONG CÀNG LẮC CÀNG ĐẦY…Tôi xin bước đầu cái topic nầy. Mong các bạn nào từng “trót yêu thanh nữ Kiều” thuộc tham gia nhé.

Bạn đang xem: Sầu đong càng lắc càng đầy ba thu dọn lại một ngày dài ghê

Bàn về chữ “Sầu”, bạn ta có không ít chữ để diễn đạt nỗi sầu ở các mức độ không giống nhau: sầu da diết, sầu thê lương, sầu vạn cổ, sầu man mác, sầu đau sầu đớn,….

Nhưng tả được nỗi sầu một phương pháp cụ thể, rất dân gian nhưng cũng tương đối văn hoa thì chỉ có Nguyễn Du:

“Sầu đong càng lắc càng đầy,Ba thu vén lại một ngày dài ghê.”

Tôi vốn là học sinh chuyên toán. Lúc nghe đến câu nầy thứ nhất thì chẳng đọc gì cả. Lại nghĩ về “sầu đong” là cái gì nhỉ? có lẽ “sầu đông” mà tín đồ ta in nhầm chăng? mà lại cây sầu đông nhưng mà “càng lắc” thì chỉ gồm nước … rụng lá chứ càng đầy là nghĩa gì? xuất xắc là lá rụng đầy sân? nắm Tố Như có rất linh thì xin thứ cho chứ thực tình hồi trung học tôi nghĩ như vậy.

Cho cho đến khi lên lớp, thầy Phan An, giáo viên già đời về Kiều của trường cấp ba TX Thủ Dầu Một, giảng nghĩa, tôi new “vỡ” ra và khâm phục cách sử dụng chữ của cụ Tố Như thừa xá.

Thường vật gì đong vào lon, trong thúng, khi ta “càng lắc” thì nó “càng vơi” xuống. Hoài nghi thì chúng ta thử xúc một .. Lon gạo rồi nhấp lên xuống thử xem. Ví dụ là “càng lắc càng vơi” tuy vậy nỗi sầu thì lưỡng lự Nguyễn Du đong bằng cái gì nhưng mà lại “càng rung lắc càng đầy”! quả thật nỗi bi thảm khi ta càng gặm nhấm nó thì nó lại càng khủng thêm lên chứ chẳng ngắn hơn chút nào.

Xem thêm:

Sầu đong “càng rung lắc càng đầy”

Mà đối với tuổi bắt đầu lớn thì còn nỗi ai oán nào ngấm thía cho bằng chia tay với những người yêu. Gặp mặt nhau một ngày dài trời, vừa bắt đầu chia tay đang nhớ, vẫn muốn gặp gỡ lại ngay. Trong thâm tâm lúc nào thì cũng bồn chồn, không yên, chỉ muốn gặp lại người yêu ngay lập tức. Mà gặp không được thì sinh ai oán sầu, xem từng giờ trôi qua lâu năm cả nỗ lực kỷ (nhất là khi không tồn tại cả chiếc “a-lô” thì còn khổ đến hơn cả nào). Chỉ mong sao sao trời mau sáng để có dịp gặp gỡ lại fan yêu.

Vừa mới sáng vẫn mon men đến nhà em (hay bên anh) thì mới hay cả nhà em … đi dạo xa, thọ lắm mang lại … chiều mai bắt đầu về. Ối giời ơi, sao không bảo nhau tiếng nào …

Kinh Thi tất cả câu “Nhất nhật bất con kiến như tam thu hề” tức thị “một ngày không gặp gỡ dài như tía năm” mà nắm Nguyễn Du đã “phiên dịch” thanh lịch Việt ngữ vô cùng tài tình, rất chuẩn và cũng rất bình dân: “Ba thu dọn lại một ngày nhiều năm ghê.”

*

Thế mà em đến mãi tối mai bắt đầu về. Cơ khổ. Cứ mỗi lần đừng quên mỗi lần “lắc” (lắc dòng nỗi sầu chứ không hẳn thuốc lắc nhé, đừng tất cả mà vớ vẫn) với càng rung lắc thì chiếc nỗi bi lụy cứ nỗ lực mà dưng lên, đầy lên mãi, mong muốn không nghĩ về cũng không được.

Sầu đong càng lắc càng đầy

Thời gian trôi qua thật mau, thoắt cái đã gần bố chục năm, cơ mà tôi vẫn còn đó cái xúc cảm như tiết học tập văn vừa mới tan sáng sủa nay. Khi thầy Phan An nói lời cuối sau tám tiết học truyện Kiều.


Đứng trên bục giảng, thầy chầm chậm chạp nhìn xung quanh cả lớp cùng nhè nhẹ gấp quyển sách giáo khoa bên trên tay. Giọng thầy chẫm rãi tuy thế thật ấm áp và trân trọng: “Thôi. Bọn họ đã khuấy cồn và làm cho phiền nữ giới Kiều suốt mấy tuần qua. Giờ đồng hồ thì họ hãy khép cánh cửa lại để cô bé Kiều phận hầm hiu của bọn họ được nghỉ ngơi một giấc bình yên. Vâng, một giấc thật an toàn trong thành tháp văn chương văn học tập Việt Nam.”


Xin cảm ơn thầy vẫn truyền cho cái đó em sự phát âm biết, niềm xúc cảm và ham với truyện Kiều.