TRẢ LỜI ANH KHI ANH CÒN Ở ĐÂY

Thời gian thấm thoát trôi qua, chẳng mấy chốc Lâm cùng Khải đã học tập dứt chương trình cấp cha cùng bị ông Huy triệu hồi về đúng quê nhà.

Băng thu mình ở một góc bàn ăn uống, 2 tay vẫn bưng ly cà phê oi bức, bước chân trở lại của Lâm khẽ vang lên tiếng động nhỏ tuổi. Lâm đang dần trở về phía bàn ăn, thấy ráng Băng tức thời bưng ly cafe của bản thân ra nơi khác, tự nhiên cô tất cả ý nghĩ kì lạ…cô không muốn Lâm thấy mùi vị đắng nồng này.

Không quan sát theo bước chân Băng đi, đáy mắt Lâm gồm gì đó cạnh tranh đọc với cực khổ, anh suy nghĩ cô đã né tránh anh, không muốn gặp mặt anh. Băng đứng ngoại trừ hành lang, mùa hè vẫn gõ cửa ngõ từng căn nhà, không hề mọi bông tuyết rơi đụng đất, không hề được hứng các bông tuyết giá lạnh mà ngược lại cô lại được ngửi các mừi hương của rất nhiều loài hoa khoe dung nhan vào khuôn viên nhất là một vườn hoa oải hương tím. Ngoài phần đa bông tuyết ra cô còn rất phù hợp hoa oải hương thơm bao gồm màu sắc tím, đơn giản dễ dàng vày nó đẹp nhất và mang trong mình một ý nghĩa cho việc bình thường tbỏ.

-Tôi…xin lỗi

Ba chữ nhẹ nhàng thốt ra từ khóe miệng Lâm, Lâm đứng phía đằng sau Băng, đôi mắt thờ ơ thoắt ẩn thnhãi con hiện nay tia yêu thương tmùi hương. Mới trải qua nửa năm sinh sống ở bên cạnh cô bé bé dại này, trái tlặng anh ít nhiều lần vẫn đập lệch nhịp nhỏng trước kia. Anh không dám cứng cáp đây là tình thương tuy nhiên anh đã cứng cáp cảm xúc của chính mình dành cho Băng không thể dễ dàng và đơn giản. Băng xoay đầu lại, chỉ tĩnh mịch cùng hững hờ, hai tay vẫn núm ly cà phê mới uống không còn một ít.

Anh xin lỗi cô do điều gì? Vì ly cà phê đắng sao? Vì đều ngày hôm qua anh đã vô vai trung phong cùng với cô khi cô đổ cà phê lên trên người anh, vì chưng anh đã có lần định giết mổ cô.

Anh đang xao hễ vày hình hình ảnh cô nàng đứng thân ttách tuyết rét mướt hay lần cô ngồi sinh hoạt xích đu nghe nhạc, và lần cô băng bó góp anh, khẽ quyên tâm anh rồi lại ghẻ lạnh vô cảm cùng với anh

Cô gái trước phương diện không nói gì, trái tlặng anh khẽ quặn đau, anh đang không thể nào kiềm chế nổi, bất chợt cánh tay rang rộng lớn với ôm cô vào lòng, ly cà phê sóng sánh đổ ập lên người anh, loại áo sơ mi Trắng dính đầy coffe, Băng không buông ly coffe cùng không ôm lại anh, cô cũng không còn đẩy anh ra. Hiện nay phía trên, một vùng áo cô cũng bám coffe, hương vị đắng của chính nó phảng phất đến cánh mũi cả nhị. Lâm im re ngửi mùi vị đó, hương vị làm anh đắng cay.

Khải thua cuộc ô cửa lớn, tất cả hiện hữu trước mắt anh là hình hình ảnh một nam giới trai ôm chặt một cô gái nlỗi buông ra vẫn sợ hãi lạc mất, mà lại anh tương đối vui bởi Băng không tồn tại ý định ôm trả, đôi tay cô vẫn buông thong phía xuống khu đất, một tay cầm cố ly coffe tuy thế nghe đâu anh Cảm Xúc buồn rộng cực kỳ nhiều lúc Băng không đẩy Lâm ra tựa như các lần anh ôm cô. Cô đều khẽ đẩy anh ra cùng cù lưng đi.

Thời gian qua, anh chưa nhận được tình yêu từ phía cô bé nhỏ này, anh đau thừa.!

-Anh Lâm – Khải thốt nhiên công bố, Lâm khẽ buông Băng ra chú ý Khải – Em về trước anh một chuyến cất cánh, phụ thân Điện thoại tư vấn em về trước. – Quay sang Băng – Anh về nước phía trên, mong muốn tất cả một ngày được gặp mặt lại em. Nếu em Cảm Xúc giận dữ hãy gạt bỏ số đông câu nói buổi tối hôm qua.!– Nói xong xuôi, Khải cù lưng đi, kéo theo cái vali color Đen, rời khỏi ngoài cnạp năng lượng biệt thự tuyết kì quái này và sở hữu theo một nỗi bi quan sâu thoáy.

-Xin lỗi, em vào thế đồ đi – Lâm chợt phân biệt áo của Băng vẫn nhuộm một màu nâu đặc của coffe, đôi mắt Băng và Lâm giao nhau vào một tích tắc rồi Băng xoay tín đồ vào trong.

Bạn đang xem: Trả lời anh khi anh còn ở đây

Lâm cũng đứng một thời điểm rồi cũng bước lên phòng, từ khóa lâu hương thơm coffe đang làm cho anh giảm tức giận rồi. Có lẽ anh vượt thân quen cùng với hương thơm cà phê, anh yêu cầu sống cùng với mùi hương này…số phận anh bảo thế!

Sau khi rửa ráy hoàn thành, Lâm xuống đơn vị với bộ quần áo Đen và loại vali đen. Đôi chân anh không thích bước tiếp thấy lúc hình trơn lẻ loi của cô nàng bé dại đứng trước sản phẩm lang lộng gió.

Gió làm cất cánh tóc cô, đầy đủ sợi tóc Black óng mượt khẽ đung đưa trong gió tạo cho một tranh ảnh cô gái nhỏ thật hoàn hảo và tuyệt vời nhất.

Lâm cũng yêu cầu về nước trong thời gian ngày bây giờ , Băng cũng không còn bao gồm ý giữ Lâm ở lại vì cô coi Lâm như một cơn gió, cho và đi bất định, không thể làm sao nắm bắt được.

Trước khi bong khỏi vị trí này, Lâm có điều ao ước giãi tỏ, anh sợ trường hợp anh ko nói anh đã chẳng còn cơ hội.

Xem thêm:

-Băng! – Lâm kéo Băng quay trở lại, đối diện với mặt anh, cả nhị khuôn phương diện hờ hững hung ác quan sát nhau, nlỗi bao gồm phxay màu…sự băng giá vào cả nhị đông đảo bặt tăm.

-Tôi yêu em.! Em đã đáp lại tình càm này chứ? – Lâm tỏ tình, một lời tỏ tình quan trọng thân khohình họa tự khắc ra đi cùng sống lại.

Băng im thin thít, băng giá chỉ lại vây mang đến, cô quan yếu đồng ý do hình hình ảnh trong thâm tâm cô vẫn cất cậu bé bỏng 6 tuổi với loại áo màu xanh cơ.

-Trả lời anh…lúc anh còn sinh sống đây! – Lâm không chịu đựng được sự im thin thít tê, anh đề xuất nói nhằm thiết yếu ân hận hận do về nước

Băng lắc đầu trả lời

-Không yêu!

Câu nói nhỏng kẻ gần cạnh nhân thầm lặng cứa vết dao nhọn vào trái tyên ổn Lâm, con tim đập to gan mang đến buồn bã, anh sẽ không còn chùn bước, anh ko nhằm lộ khuôn mặt gian khổ tuyệt vọng cho cô thấy. Anh khẽ nói:

- Nếu em vẫn đứng lặng mà ko bước, tôi nhất thiết quay lại tìm kiếm em.

Câu nói này…y chang lời nói nhưng về tối ngày hôm qua Khải sẽ nói cùng với cô. Nếu cô không yêu thương ai…bọn họ vẫn có hi vọng tìm kiếm được trái tlặng cô.

Tiếng chuông điện thoại cảm ứng của Lâm vang lên, bạn của anh ấy sống sân bay nhắc nhở đã đi vào tiếng bay, trong khi rút ít điện thoại tự túi quần sau…anh đã vô tình làm rơi một thứ…

Lâm con quay fan về phía cổng, nơi mẫu xe taxi greed color sẽ ngóng anh tự xưa nay. Anh bước đi nhưng mà không quay đầu lại

Băng định con quay fan vào vào, đôi bàn chân è dẫm yêu cầu một thiết bị như một tờ giấy nhỏ. Băng cúi tín đồ xuống, bỗng nhiên nhận thấy đó là tnóng hình cậu bé bỏng 6 tuổi.

Cô tưởng mình có tác dụng rơi yêu cầu đựng lại vào túi nhưng mà vào túi của cô cũng đều có một tnóng hình y y hệt như vậy, cô cố kỉnh cả nhì tấm hình lên so sánh…rồi chột dạ…quan sát về phía dòng xe taxi vẫn mệnh chung ngoài ngõ hẻm nhỏ tuổi.

Mắt cô ánh lên một tia niềm hạnh phúc xen lẫn lo lắng…hạnh phúc vị cô vẫn tìm được bạn con trai yêu cầu tìm…lo ngại vị bạn con trai kia đang dần dần xa cô. Không còn thời gian suy nghĩ ngợi điều gì nữa, cô lao mình thoát khỏi công ty, không kịp đi giày, đôi bàn chân trần chạy nhanh khô trên con phố đông nghịt lan tràn, tuyến phố rộng lớn thênh thang gửi cô mang lại trường bay thế giới. Cô cầu nguyện anh không đi ngoài địa điểm phía trên.

Cô chạy nhanh hao như một cơn lốc, chẳng mấy chốc cô đang đi tới trường bay, đôi chân giờ đã khô rát cùng đỏ tấy lên, cô vẫn không vứt cuộc nhưng mà chạy vào trong, gửi hai con mắt search kiếm khắp khu vực.

Kia rồi…

Anh vẫn chưa đi, anh vẫn đứng kia ngóng mang lại chuyến cất cánh của chính bản thân mình. Chuyến cất cánh của anh 8h…hiện nay là 7h58 phút.

-Lâm!

Cô Hotline tên anh, anh cần yếu nào bất ngờ hơn được nữa, đôi mắt anh dán chặt vào toàn thân nhỏ tuổi bé xíu đã tiến lại phía anh.

-Tại sao em mang lại đây? – Lâm nói , giọng đều đều len lỏi chút ít niềm hạnh phúc trong tim tuy nhiên bất giác tim anh nhói lên vày đôi chân sưng mọng, đỏ tấy của Băng. Băng đã chạy cỗ đến đây…tìm anh sao?

-Cho em theo anh! Em…phải anh – Băng cạnh tranh nhọc tập lên tiếng, cô chưa bao giờ nói hầu như câu "sến sẩm” như thế này. Khóe môi Lâm cong lên thành một niềm vui cung cấp nguyệt, nụ cười đã bị bị tiêu diệt rất rất lâu cùng bao gồm Băng đang hồi phục lại nó.

-Em không hối hận hận chứ? Em có thể nghĩ về lại – Lâm chưa hề tin mang lại lắm lúc 1 cô nàng biến hóa ra quyết định của chính mình nhanh chóng điều đó.

-Em ý muốn đi thuộc anh – Băng nói. Gương phương diện vô cảm bất chợt trộn vào ánh nắng tạo thành gương mặt êm ấm kỳ lạ kì. Nhưng cô chưa xác định được trái tyên ổn mình.

Lâm hủy chuyến bay và chũm vào đó là chuyến bay lúc 10h cùng chuyển Băng về. Anh không thể nhằm Băng cùng với cỗ dạng này đi được.

Băng được Lâm thu vén tư trang mang lại. Không bao gồm gì là ngạc nhiên khi đồ đạc của Băng toàn màu sắc trắng…không White thì black, áo xống của cô ý không có một color như thế nào khác kế bên nhị color này.

Nhận được câu nói ấy của Băng, anh đã vui hí hửng biết nhịn nhường nào, giả dụ anh không phải nhỏ tín đồ thờ ơ kia…nhất mực anh đã nhảy đầm cẫng vào trường bay với ôm chầm lấy cô vào lòng rồi. Nhưng…anh lần chần nếu như thực sự là một trong những lời nói khác…anh đang gian khổ thế nào. Trên cây cỏ trước cổng biệt thự nghỉ dưỡng. Một đôi chyên ổn nhỏ đậu trên cành lá bé dại rồi gần đầy một giây…cả nhị con chyên cất cánh về nhì phía không giống nhau…càng bay càng xa nhau chừng. Chlặng đậu chỉ sợ hãi cành cong…giỏi nó còn sợ một điều gì khác. Động trang bị không phải vật dụng vô tri vô giác cần chúng cũng rất có thể cảm nhận…giống hệt như con fan vậy.

Lâm sẽ Hotline năng lượng điện báo cho dì Lam biết Băng sẽ tới Việt cùng anh. Chuyến bay 10h căn nguyên, hầu hết vệt sương lâu năm trên ttránh là đường truyền mang đến non sông yêu thích tuy nhiên đầy nước mắt sau 1hai năm xa biện pháp của Băng.

Băng đã ngủ hết sức ngon cơm còn Lâm tất yêu nào cphù hợp mắt được. Anh sẽ nghĩ…một khoảng thời gian ngắn làm sao kia lúc Băng tỉnh giấc dậy…cô lại thay đổi dự định của bản thân mình. Cô gái này rất lạ…anh hoàn toàn có thể đoán thù được bất kể tâm tư suy xét của đông đảo bạn tuy nhiên anh chẳng thể đoán thù được tâm tư suy xét của cô ấy.